Thí nghiệm X
Giấc mơ bắt đầu trong khung cảnh khi tôi và những người bạn học chung trường cùng nhau đi cắm trại qua đêm trên núi. Sau khi đánh chén no say bên cạnh ngọn lửa hồng dần tắt, chúng tôi cùng nhau nằm ngủ tại lán nghỉ (một chiếc cabin dài, đủ để hơn 50 người ngủ lại là điều có thể). Trước khi lịm đi, mắt tôi lim dim khẽ nhìn thấy hình dáng bước chân những ai đó từ từ tiến tới. Đó là tiếng bước chân của những đôi giày da trên nền gỗ. Tôi thoáng nhìn thấy một "làn sương" tràn vào trong lán, mang theo một mùi hương nhẹ nhàng đến khó tả. Vì thế mà tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Lúc mở mắt, tôi kinh ngạc nhận ra mình đang ở trong căn phòng toàn những thiết bị, công nghệ tối tân nhất mà hiện tại chỉ có ở trên phim viễn tưởng. Tất cả bọn tôi đều thấy như vậy - chí ít là tôi nghĩ thế vì biểu cảm gương mặt họ đã nói thay lời họ rồi. Căn phòng có màu trắng hiện đại làm chủ đạo, cứ như đây là bên trong một chiếc phi thuyền người ngoài hành tinh chứ chẳng phải một căn phòng bất kì nào đó. Nổi bật nhất phòng này chắc là một ảnh 3D hologram hình địa cầu, nhưng... quả địa cầu này trông lạ lắm.
Bỗng có tiếng bước chân dần to lên, một tiếng bước chân hình như tôi nghe ở đâu rồi thì phải. Tiếng bước chân này thuộc về người mà tôi tạm gọi là giáo sư X. Giáo sư X, người đàn ông ngoài 50 tuổi trong bộ blouse trắng, gọi bọn tôi lại, chỉ tay vào quả địa cầu hologram lạ đời đó rồi nói: "Xin chúc mừng! Các cậu đã hoàn thành cuộc huấn luyện quá trình ngủ đông nhằm tìm ra phương pháp y học tân tiến nhất cho thế giới của chúng ta (tôi tạm gọi thế giới này là thế giới X)."
Quả thực, quả địa cầu hologram này có vẻ sai sai. Các quốc gia mà tôi được biết đều không thể hình dung ra được trên quả địa cầu này. Có vẻ thế giới X khác xa với thế giới hiện tại mà tôi biết. Mà từ từ...thế giới hiện tại là thế giới gì?? Tôi là người của thế giới X cơ mà? Chẳng phải tôi vừa hoàn thành đợt huấn luận ngủ đông hay sao? Một suy nghĩ rắc rối đến khó hiểu diễn ra ngay trong đầu tôi. Rõ ràng cảm giác ăn uống bến ngọn lửa lúc cắm trại hôm qua là thật. Tôi bắt đầu tự hỏi chính mình: "Haiz, chắc lại mơ sảng rồi." Bỗng tôi nhận ra một điều gì đó trên quả địa cầu hologram đó. Rõ ràng đó là nước Ý, một mảnh đất hình chiếc ủng - chỉ là nó bị lộn ngược lại và ghép vào những vùng đất khác để tạo nên một lúc địa mới. Nước Ý? Thế giới X cũng có nước Ý à? Mà sao tôi biết nước Ý là gì? Tôi hỏi giáo sư X nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là một sự ậm ừ cùng lời thúc dục bảo bọn tôi về lại phòng của mình. Đang đi cùng các bạn về phòng, tôi quay lưng lại và thấy giáo sư X cùng các vị giáo sư khác túm tụm lại để xem quả địa cầu hologram đó. Từ giây phút này, tôi quyết định nghe theo lý trí của mình. Chắc chắn có điều gì đó không ổn đang diễn ra.
Về đến phòng, tôi bàn bạc lại với các bạn về suy nghĩ và cảm tính của tôi. Có người không đồng tình nhưng đa phần cũng cảm thấy có gì sượng sượng. Để giải đáp khúc mắc trong lòng, bọn tôi quyết định chia làm các tổ đội với đội tuần tra đêm - do tôi làm đội trưởng với nghĩa vụ trinh sát và tìm kiếm thông tin trong đêm và đội thâm nhập có nghĩa vụ làm theo lối sống của giáo sư X bất kể ngày đêm.
Ban sáng, vì là trong khuôn khổ của "đợt huấn luyện, thí nghiệm", bọn tôi vẫn làm theo những gì được bảo. Chỉ khi đến tối, tôi cùng các cộng sự của mình mới thực sự được "thả" tự do. Với sự uyển chuyển cùng đôi chân đi không ra tiếng, không quá khó để bọn tôi thoát khỏi tầm ngắm của những người canh gác trong yên lặng. Sau khi trèo lên trên những tán cậy rậm rạp cao vút, chúng tôi nhìn thấy giáo sư X cùng các vị khác đang bàn bạc điều gì đó rất căng thẳng. Họ đang đi đến một căn nhà trông như cái mái vòm dù căn nhà đó không quá to.
Tôi và những người cộng sự cẩn trọng trèo xuống và lén nghe đoạn hội thoại của những vị giáo sư ấy.
"Các người làm việc như thế mà được à! Tại sao lại có thằng nhìn thấy nước Ý?! Ta đã dặn phải làm quả địa cầu sao cho độc nhất rồi cơ mà! Thế này thì hỏng hết. Còn ai nhận ra cái sự sai sai này không hay chỉ thằng bé đó? Ch*t tiệt, hóa chất này lại không có tác dụng với thằng bé đó ư?!" - Giáo sư X quát lên trong sự bực tức.
Hóa ra, làn khói trắng tôi thoáng nhìn thấy lúc ngủ trên lán là một công cụ sinh học khiến con người ta miên man, khiến cho đầu óc lờ mờ. Quả thực, nước Ý là có thật, buổi cắm trại là có thật, cái lán nghỉ cũng là có thật. Vậy còn nơi đây là gì? Tôi và đội tuần tra đêm quyết định quay về nhanh chóng để báo cho các bạn còn lại biết. Phải nhanh lên thôi vì có lẽ giáo sư X sẽ chẳng mấy nhân nhượng cho người như tôi - người miễn nhiễm với làn khói đó. Chúng tôi quyết định tìm lối ra khỏi nơi quái quỷ này.
Một số trong chúng tôi lẻn ra từ những đường ống thông gió. Một số thì phi thẳng từ cửa chính. Dù số lượng có đông, đối mặt với những người canh gác cũng không dễ dàng gì. Giáo sư X cùng đồng bọn lao tới trong vẻ mặt tức giận. Đa phần chúng tôi phải ở lại để chặn họ, không cho họ bắt được những người còn lại.
Tìm loanh quanh mà chúng tôi chẳng thấy chìa khóa hay bất cứ công cụ gì để giải mã khu phòng thí nghiệm này. Tôi bỗng nhớ tới lần đầu tiên khi tôi mở mắt, thứ đầu tiên tôi thấy là quả địa cầu hologram. Hẳn vậy, mong là vậy, mong rằng mọi câu trả lời đều nằm ở đó. Chúng tôi phi như ngựa đến phòng chứa quả địa cầu. Khi tôi chuẩn bị chạm tay vào chiếc đĩa CD bên dưới quả địa cầu thì giáo sư X từ đâu lao tới, nắm lấy cẳng tay tôi và cố đẩy tôi ra xa.
"Đây là thành tựu cả đời của ta! Ta sẽ làm mọi thứ vì nó!" - Giáo sư X gào lên.
Đội tuần tra đêm bọn tôi túm lấy lão, vật lộn với lão. Đến khi lão bị ném ra xa và đập mạnh vào bệ bên dưới quả địa cầu hologram, đĩa CD bên trong mới bị bật ra ngoài. Quả cầu hologram bỗng chợt tắt ngúm. Phòng thí nghiệm hiện đại trở lại với cái lán cũ giữa núi. Quây quanh chúng tôi là rất nhiều đội tuần tra, thám tử và cánh sát đang rọi đèn vào chiếc lán nghỉ này.
Bọn tôi đã mất tích được 5 ngày. 5 ngày rồi ư? Thì ra làn khói đó là một sản phẩm công nghệ cao có khả năng xóa sạch kí ức của người hít phải chúng. Đĩa CD là ổ lưu trữ giữ liệu có tác dụng giả lập lại mọi thứ bất chấp phạm vi của nó, điều đó giải thích cho căn phòng thí nghiệm tiên tiến nhưng lại tàng hình trước những người bên ngoài.
Tuy nhiên, tôi chẳng biết giáo sư X ra sao và mục đích của tổ chức đó là gì vì tôi đã được đánh thức bởi ánh nắng mặt trời rọi thẳng vào căn phòng ngủ. Quả là một trải nghiệm thú vị, cứ như tôi được sống một cuộc đời khác trong giấc mơ đó vậy 💯